

Linh Quyền Đạo – cái tên vẫn còn lạ lẫm với nhiều người, là môn phái võ thuật cổ truyền chỉ mới 19 năm tuổi tính tới thời điểm hiện tại. Chúng tôi tìm đến võ đường tại Kim An, lắng nghe câu chuyện của vị sư tổ trẻ tuổi Nguyễn Văn Hưng (Nguyễn Hưng) và cảm nhận phần nào trái tim nhiệt huyết mà ông đã dành cho môn phái này.


Võ sư Nguyễn Hưng sinh năm 1971, tại xã Kim An, huyện Thanh Oai, thành phố Hà Nội (địa phận tỉnh Hà Tây cũ).
Sinh ra và lớn lên từ một gia đình nghèo khó, bố mẹ đều là nông dân hiền lành, chất phác. Cậu bé Hưng khi mới 10 tuổi đã đam mê võ thuật và luôn tự hỏi “vì sao quê mình không có lấy một môn võ cổ truyền?”. Khi ấy, cậu không nghĩ rằng nỗi băn khoăn đó lại trở thành sứ mệnh cuộc đời “võ sư” Hưng sau này.
Với những nỗ lực không ngừng nghỉ, Nguyễn Văn Hưng thi đỗ vào khoa Báo chí của trường Đại học Tổng hợp. Sau hai năm học tập tại đây, niềm đam mê võ thuật của chàng sinh viên trẻ Nguyễn Văn Hưng lúc đó không hề thuyên giảm mà ngày càng to lớn hơn; điều đó đã thôi thúc vị tôn sư võ thuật trẻ tuổi nhất Việt Nam sau này quyết tâm thi vào trường Đại học Thể dục Thể thao Bắc Ninh.
Chàng trai trẻ mới 20 tuổi khi ấy say mê với Karate, với Taekwondo và rồi, ý định sáng tạo ra một môn phái của riêng mình nhen nhóm trong đầu cậu. Bởi, cậu cho rằng: “Chẳng cần phải học đâu các môn võ xa xôi, trong khi dân tộc ta có lịch sử hàng nghìn năm đánh giặc oai hùng!”. Tài năng và đam mê chính là hai động lực to lớn, cũng là những viên gạch đầu tiên mà “sư tổ” Nguyễn Hưng đã đặt xuống cho võ phái Linh Quyền Đạo ngày nay.
Dù đang ở ngưỡng tuổi đầu 2 còn non trẻ, võ sư Nguyễn Hưng vẫn quyết tâm mở lớp dạy võ. Để có những võ sinh đầu tiên, ông đã phải biểu diễn “nhờ” ở khắp hội làng, lễ hội, rồi dán giấy chiêu sinh. Khóa đầu tiên, ông có 6 người học trò.

Cậu sinh viên Nguyễn Văn Hưng, mỗi tuần hai lần đạp xe hai lần từ Bắc Ninh trở về Hà Tây với chặng đường hơn 60 cây số. Khi ấy, lớp học của ông chỉ thu phí hai nghìn đồng một tháng, nhưng khi thu khi không. Ấy vậy mà ông vẫn dốc hết tâm huyết của mình để dạy võ cho học trò bằng trái tim trẻ và lòng đam mê của một chàng thanh niên mới đôi mươi.

Sau khi lứa học trò đầu tiên tốt nghiệp và rời đi, võ sư Nguyễn Hưng lại tiếp tục đi chiêu sinh. May mắn thay, lúc này mọi thứ đều tiến triển khả quan. Và cứ thế, các lớp võ Linh Quyền Đạo mới được hình thành. Ngoài câu lạc bộ Kim An, võ sư Nguyễn Hưng có thêm 3 câu lạc bộ ở trong huyện và cả ngoài huyện.
Sự kiên trì không biết mệt mỏi đã giúp cho võ sư Nguyễn Hưng có được những quả ngọt đầu tiên. Hằng năm, võ sinh của ông lại tổ chức kỷ niệm ngày sinh nhật cho ông. Vì ngại rườm rà nhiều lễ nghĩa và tốn kém, võ sư Nguyễn Hưng đã quyết định chọn ngày 16 tháng 6 – tức sinh nhật ông, làm mốc thời gian thành lập võ phái.

Dù “sinh sau đẻ muộn”, Linh Quyền Đạo với những con người nhiệt huyết và đam mê mãnh liệt với võ thuật đã và đang không ngừng vận động, phát triển để lớn mạnh hơn nữa.

Mong muốn lớn nhất của võ sư Nguyễn Hưng và cũng là ước vọng chung của võ phái Linh Quyền Đạo chính là đưa Linh Quyền Đạo phát triển lớn mạnh trên cả nước và thậm chí là ra nước ngoài.

Vào năm 2008, con đường đưa Linh Quyền Đạo mở rộng mới thực sự bắt đầu khi môn phái có đủ nhân lực để mở các câu lạc bộ trong các trường đại học. Sau đó vài năm, các câu lạc bộ Linh Quyền Đạo bắt đầu được đưa vào nhiều trường đại học như Học viện Hành chính, Đại học Luật, Đại học Nội Vụ,…
Võ sư Nguyễn Hưng khẳng định: “Niềm mong mỏi lớn nhất đời chính là đưa Linh Quyền Đạo đi muôn nẻo đường, theo dấu chân của các võ sinh”. Hiện tại, ngoài thành phố Hà Nội, Linh Quyền Đạo đã có mặt ở tỉnh Tuyên Quang. Thậm chí, có giai đoạn bộ môn võ Linh Quyền Đạo xuất hiện ở cả nước Đài Loan và nước Đức. Mặc dù sau đó do không đủ nhân lực, các CLB Linh Quyền Đạo ở 2 nước nói trên đã phải dừng hoạt động. Tuy nhiên, đó là dấu hiệu đáng mừng, là những khởi đầu cho khát vọng vươn mình đi muôn nơi của võ phái.
Chia sẻ về nguyên nhân lớn nhất để có được “quả ngọt” như ngày hôm nay, võ sư Nguyễn Hưng chỉ miêu tả ngắn gọn: “đam mê mãnh liệt’ và “cái tâm trong sáng của người truyền võ”. Nhờ niềm đam mê mãnh liệt, ông mới có thể gắn bó cả đời với môn võ này và vượt qua bao khó khăn một cách phi thường. Và, điều quan trọng nhất: một “cái tâm trong sáng”.

Ông luôn khẳng định rằng, dạy võ không phải để kiếm tiền và chẳng ai sống đủ với nghề dạy võ. Kẻ kiếm được nhiều tiền thì cũng chỉ là chộp giật ngày một ngày hai. Đó là lý do vì sao Linh Quyền Đạo đã đứng vững trong suốt thời gian gần 20 năm qua.
Bất cứ võ sinh nào khi nhập môn đều phải học những nguyên tắc đạo đức căn bản rồi mới được học võ thuật. Điều đầu tiên trong những nguyên tắc cần ghi nhớ chính là “Võ sinh phải coi đạo đức cao hơn võ thuật”. Đây là cách võ sư Nguyễn Hưng răn dạy cho các thế hệ võ sinh của mình, muốn họ có một cái tâm thật trong thật sáng rồi mới học võ.

Chỉ còn vài ngày nữa, võ phái Linh Quyền Đạo sẽ kỷ niệm 19 năm thành lập võ phái với sự tề tựu đông đủ của nhiều thế hệ võ sinh. Có những người đã thành công với võ thuật, bước chân vào ngành thể thao với những tấm huy chương quốc gia, thậm chí là huy chương của giải Seagame và giải Asiad. Có người dù không còn tiếp tục theo nghiệp võ thuật, nhưng họ vẫn tự tin đảm đương các nhiệm vụ khác vì đã trưởng thành trong môi trường nhà võ, được trui rèn bản lĩnh.
Phía sau ánh hào quang bao giờ cũng là những gập ghềnh khó khăn của những chặng đường từng trải. Chẳng có con đường nào đi đến thành công mà bằng phẳng với hoa hồng. Vượt qua bao khó khăn trong những ngày trước, Linh Quyền Đạo hôm nay đã hòa mình vào dòng văn hóa, trở thành một phần nét đẹp trong làng võ cổ truyền dân tộc Việt Nam.
Người viết ( Writer ): Phương Thảo, Thu Trà
Hình ảnh, video: Thu Phương, Trần Thuỳ
Designer ( graphic, website ): Thuỳ Linh
Biên tập ( Editor ): Thuỳ Linh
